Internet

Technology

Gadgets

NHỮNG CÂU TRUYỆN CẢM ĐỘNG

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Một nghiên cứu tại Kiev vừa củng cố cho giả thuyết sóng điện thoại di động có liên quan đến ung thư.

Tại thành phố Berkeley thuộc bang California, gần đây chính quyền thành phố đã thông qua một sắc luật gọi là “Luật về Quyền được biết.”
Khi có hiệu lực vào tháng tới, luật mới này sẽ bắt buộc các cửa hàng bán điện thoại di động phải trưng biển cảnh báo khách hàng về các nguy cơ từ bức xạ sóng điện thoại.
Theo đó, các cửa hàng có trách nhiệm phải cảnh báo cho khách hàng về việc để điện thoại di động trong túi là “vi phạm qui định của bang về tránh phơi nhiễm”, và “ảnh hưởng sẽ nguy hại hơn cả đối với trẻ em.”
Dự luật trên đã nhận được nhiều ý kiến trái chiều. Cả tờ New York Times và New York Magazine đều cho đăng các ý kiến cho rằng luật này không có cơ sở khoa học. Thậm chí New York Magazine gọi luật này là “sai lầm”.
Tuy vậy nhóm ủng hộ luật đã tìm được luận cứ khoa học cần thiết. Một nghiên cứu khoa học của Igor Yakymenko cho biết đã tìm được các quan hệ “không thể chối cãi” giữa sóng điện thoại và nguy cơ mắc bệnh ung thư.



 Nghiên cứu tại Kiev đã cung cấp thêm một số bằng chứng cho thấy sóng điện thoại có mối liên hệ với ung thư
Tờ New York Daily News trích lời nhà nghiên cứu Ukraine cho biết, “Các dữ liệu này là bằng chứng rõ ràng cho những nguy cơ của sóng bức xạ gây ra đối với sức khỏe con người.”
Bằng cách phân tích dữ liệu từ hàng trăm các nghiên cứu khoa học khác, nhóm nghiên cứu đi đến kết luận rằng việc sử dụng điện thoại di động 20 phút mỗi ngày trong vòng năm năm đã tăng nguy cơ mắc u não lên ba lần.
Nếu dùng điện thoại 1 tiếng mỗi ngày trong vòng bốn năm thì nguy cơ trên sẽ tăng lên đến năm lần.
Nghiên cứu còn cho thấy tiếp xúc nhiều với sóng điện thoại là nguyên nhân gây đau đầu, mệt mỏi, và các vấn đề về da.
Yakymenko cho biết, “Dữ liệu mà chúng tôi thu thập được dựa trên nhóm người đã sử dụng điện thoại trong 10 năm kể từ khi trưởng thành.
Kết quả có thể khác đi rất nhiều đối với những người đã dùng điện thoại từ nhỏ, vì cơ chế sinh học của họ nhạy cảm hơn với các nhân tố gây hại, và có cơ chế phòng thủ trong suốt đời mình.”
Năm 2012, cứ 100.000 người thì có 6,4 người bị ung thư não, song Yakymenko nhận định con số này sẽ tăng lên nhanh chóng.
Nhiều triệu chứng có thể cần đến 30 năm mới biểu hiện, trong khi việc sử dụng điện thoại di động chỉ mới rộng rãi gần đây, nên sẽ cần vài thập kỷ để quan sát được các dấu hiệu.
Cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn
Cuộc tranh luận tuy vậy vẫn tiếp diễn. Nhiều nhà khoa học cho rằng mặc dù chắc chắn liên quan đến ung thư, vẫn chưa có chứng cứ chắc chắn cho nhận định này.
Trả lời tờ New York Times, Jerold T. Bushberg, đại diện Hiệp hội Vật lý Y học Mỹ cho biết: “Chúng tôi đã tìm kiếm các tác dụng phụ ở mức độ thấp trong 50 năm qua mà vẫn chưa có kết quả.”
“Không thể nói là điều này không thể xảy ra, nhưng nếu có một nguy cơ như vậy thì sẽ là rất, rất thấp, nếu không chúng ta đã phải chứng kiến số ca ung thư não tăng đột biến.”
Nhiều người khác thì cho rằng đây là do sự kỳ thị của từ “phóng xạ.” Robert Cahn, một nhà khoa học thuộc Phòng thí nghiệm Quốc gia Lawrence Berkeley phân trần:
“Chỉ bởi vì điện thoại di động phát ra phóng xạ không có nghĩa là nó nguy hiểm.”
Ông nhận định điện thoại di động phóng xạ thấp hơn cả thiết bị điều khiển cửa garage, thiết bị phát sóng Wi-Fi, máy giám sát trẻ em hay thậm chí là máy tính giờ gửi xe thông minh.
Tuy nhiên, trong trường hợp Yakymenko đúng, luật mới của thành phố Berkeley sẽ nhanh chóng lan rộng sang các nơi khác trên cả nước.
10 cách dùng điện thoại tránh ung thư não:
1. Một bộ tai nghe.Nghe nói thì đơn giản, nhưng hóa ra không đơn giản chút nào. Tai nghe Bluetooth sẽ bổ sung thêm bức xạ bluetooth vào với bức xạ bức xạ điện thoại di động – tuy không phải là nhiều, nhưng vẫn đủ gây nguy hiểm… và một lúc khác, nếu bạn đang mang điện thoại trong túi, nó sẽ càng làm tăng lượng sóng. Vậy nên, tốt nhất hãy tránh xa những thiết bị không dây này, chỉ thực sự mang theo mình khi cần thiết.
2. Hãy đọc nhãn hiệu khi mua một điện thoại di động mới. Nếu chú ý bạn sẽ thấy có chỉ số SAR (Specific Absorption Rate – Tỷ lệ hấp thụ đặc biệt). Chỉ số này cho biết cơ bản có bao nhiêu lượng phóng xạ phát ra. Lượng này càng thấp hơn càng tốt.
3. Nếu bạn đang ở trên một quán bar, các điện thoại di động đang “làm việc thêm giờ” để bắt các tín hiệu – có nghĩa là các bức xạ sẽ nhiều hơn nữa. Điều này cũng đồng nghĩa với các tín hiệu bị tắc nghẽn, và dễ bị gián đoạn các cuộc đàm thoại. Lúc này, tốt nhất bạn không nên thực hiện cuộc gọi đường dài tại đó mà nên đi xa hơn sẽ tốt hơn.
4. Khi quay một số, làm tăng bức xạ. Cho nên, hãy chờ cho đến khi cuộc gọi kết nối trước khi đưa điện thoại lên tai để nghe.
5. Trong văn phòng, nên để điện thoại di động lên bàn hoặc trong túi xách thay vì để trong túi của mình.
6. Sử dụng chức năng loa ngoài của điện thoại bất cứ khi nào có thể, đặc biệt là cho những cuộc gọi hội thoài dài hay trong khi chờ đợi dịch vụ khách hàng.
7. Không sử dụng điện thoại di động của bạn trong không gian có kim loại xung quanh như thang máy, xe hơi, xe buýt… vì không gian này được coi là một cái bẫy bức xạ và nó cũng làm cho sóng điện thoại yếu đi nhiều.
8. Nếu bạn sử dụng điện thoại di động như một đồng hồ báo thức, cố gắng giữ nó xa khỏi giường một chút. Khoảng cách sẽ giúp giảm một nửa nguy cơ nhiễm xạ.
9. Bổ sung nhiều chất chống oxy hóa. Các chất chống ôxy hóa sẽ bù đắp thiệt hại bức xạ điện thoại di động tới hệ thống miễn dịch. Bức xạ điện thoại di động làm giảm khả năng của cơ thể để chữa bệnh – có nghĩa là, nó sẽ làm cho bạn trông già hơn và dễ bắt bệnh ngay cả khi bạn không có nguy cơ bị các khối u não. Khuyến khích cơ thể của bạn để chữa lành.
10. Không cho trẻ em dùng điện thoại di động. Chắc chắn bạn đã biết điều này. Hộp sọ của trẻ nhẹ hơn của người lớn nên bức xạ đến não dễ dàng hơn. Nếu việc trang bị di động cho con là cần thiết, nên khuyên trẻ chỉ dùng trong những trường hợp cần thiết và khẩn cấp. Và tất nhiên, không thể bỏ qua việc giáo dục về sự nguy hiểm của việc sử dụng điện thoại di động với trẻ.

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

1. Hay tiết lộ bí mật

Mặc dù, con gái thường yêu cầu được giữ bí mật khi chia sẻ chuyện của mình với nhau, hầu hết các bạn gái đều khó có thể giữ bí mật cho người khác. Bạn càng mong bạn gái của mình không làm điều gì, cô ấy càng dễ làm điều đó. Con gái thường khó kiềm chế và dễ tiết lộ bí mật. Và khi thảm họa xảy ra, họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài nhận lỗi với bạn của mình.
2. Một chút ghen tuông
Nhiều người đã tin vào câu nói "càng nhiều càng tốt",  nhưng con gái chỉ cần có một vài người bạn tốt nhất ở bên mình. Và họ thường cảm thấy đôi chút hờn ghen khi người bạn thân của mình vui đùa và chơi thân với một người bạn khác. Con gái luôn muốn mình ở bên bạn thân của mình trong những khoảnh khắc vui nhất hay buồn nhất.

3. Là tâm điểm chú ý 
Mặc dù điều này là không đúng đối với tất cả con gái, nhưng nhiều cô gái thích chơi thân với những người bạn có ngoại hình kém mình. Con gái thấy an toàn hơn khi đi cùng một cô bạn có ngoại hình không mấy nổi bật, thay vì đi cùng một cô bạn quá xinh đẹp khiến người khác phải trầm trồ, ngưỡng mộ.
4. Kẻ thù của bạn cũng là kẻ thù của tôi 
Khi người bạn thân của một cô gái ghét một người nào đó, cô ấy cũng bắt đầu ghét theo mặc định, và thậm chí cô ấy vẫn ghét dù chẳng biết người đó là ai, chỉ đơn giản là vì bạn thân cô ấy ghét người đó. Cô ấy có thể ngồi hàng giờ bên bạn thân để cười đùa và pha trò nhằm làm bạn thân của mình đỡ bực mình và cáu giận.


5. Luôn chia sẻ bất kỳ điều gì với nhau
Bạn đang cảm nắng một anh chàng? Bạn có bạn trai mới? Bạn có một buổi hẹn hò thật vui? Bạn có thể chia sẻ mọi điều với bạn thân của mình. Không thể liên lạc và trò chuyện với cô ấy sẽ làm bạn phát điên. Người bạn tốt nhất của bạn là người đầu tiên bạn chia sẻ những bí mật của bạn và hồi hộp chờ đợi phản ứng cô ấy, có thể là một hích nhẹ vào chân của bạn hoặc một cái vỗ nhẹ vào lưng.
Chỉ trong 2 tiếng xa chồng buổi tối, người vợ trẻ này đã gọi cho chồng 13 cuộc gọi nhỡ nhưng không nghe thấy chồng trả lời.
Và đến giờ người vợ này vẫn không sao quên được cái buổi tối định mệnh cô mất chồng đầy đau đớn ấy. Đó chính là câu chuyện éo le đầy mất mát của người vợ trẻ tên Vũ Thị Hường, SN 1991 (Quê ở Vụ Bản, Nam Định), 25 tuổi. Hiện Hường đang làm công nhân may tại một nhà máy ở Krasnodar (nước Nga). Cuộc hôn nhân ngắn ngủi nhưng đầy hạnh phúc Trước khi yêu và lấy nhau, vì cùng quê, khác xã nên Hường và Chiến biết nhau qua bạn bè. Khi ấy, Chiến cũng hay xuống nhà Hường chơi cùng một người bạn của em gái Chiến. Song thời điểm ấy, hai người chưa phát sinh tình cảm, chỉ nói chuyện xã giao qua loa chứ chưa thân thiết. Chỉ sau đó khoảng 1 năm, khi Hường và Chiến làm cùng nhau trong 1 công ty, vì hàng ngày gặp gỡ nhiều nên đôi bạn đã có cơ hội nói chuyện với nhau thân thiết hơn. “Sáng nào đi làm, hai đứa mình cũng gặp nhau vì cùng để xe 1 chỗ. Rồi dần dần, 2 đứa có tình cảm với nhau. Anh thường đưa đón mình về mỗi ngày. Do đó, tình cảm cứ thế nảy nở tự tiên. Quen nhau được mấy tháng thì anh ngỏ lời yêu. Mình nhận lời thì anh ấy đã xuống xin phép bố mẹ mình luôn” - Hường kể ngày đầu nhận lời yêu Chiến. Khi biết đôi bạn yêu nhau, bố mẹ Chiến đã xuống nhà gặp bố mẹ Hường để bàn chuyện tương lai lâu dài cho con trẻ. Thế rồi, 2 gia đình cũng định ngày cưới xin luôn. Chỉ hơn 2 tháng sau ngày nhận lời yêu, Hường và Chiến đã tổ chức đám cưới. “Ngay từ những ngày đầu về ra mắt, nhà chồng đã rất quý mình. Bởi thế, dù thấy quyết định chuyện hệ trọng của cuộc đời quá nhanh nhưng mình cũng không lo lắng nhiều. Trái lại mình rất vui và hạnh phúc khi có được 1 người chồng hết mực yêu thương và chiều chuộng vợ. Nhà chồng mình mọi người sống rất hạnh phúc, ấm cúng và yêu thương nhau” - Hường ánh lên niềm vui khi kể về nhà chồng. Lấy chồng, người vợ trẻ này được cả gia đình chồng yêu thương và coi như con gái trong nhà. Niềm vui càng nhân lên khi vừa cưới được gần 1 tháng thì Hường biết mình có bầu. Mọi người trong nhà đều vui mừng và càng chiều cô dâu mới hơn. Nhớ lại những ngày đầu mới biết tin bầu bí, Hường kể: “Khi mình có bầu, chồng mình lúc nào cũng coi vợ là nhất. Từ ăn uống đến mọi thứ sinh hoạt anh đều chăm lo cho mình hết lòng. Mình được cả nhà chiều không phải làm bất kỳ việc nặng gì. Chồng mình còn tự nhận giặt quần áo cho vợ vì sợ mình bị lạnh. Khi mình nấu ăn, anh cũng tranh nấu. Quét sân quét nhà thì cả hai vợ chồng cùng quét. Mình thật vui và hạnh phúc”.
Hường và con gái nhỏ.
Những ngày tháng hạnh phúc ấy cứ êm đềm trôi qua. Chồng Hường chưa bao giờ nặng lời với Hường. Rồi niềm hạnh phúc càng nhân lên khi ngày con gái Hường chào đời. “Con gái mình giống bố dễ thương lắm. Những ngày có con, chồng mình cứ đi làm về là chạy vào ôm con, hôn con. Mình vì được chồng và nhà chồng quan tâm nên phải kiêng nhiều lắm. Chồng mình thương vợ nên nhiều lúc những đồ mình không được ăn cũng mua về cho mình ăn giấu vụng đỡ thèm. Sinh xong, chồng cũng mua cho mình nhiều quần áo lắm. Cứ đi làm về là anh ở nhà luôn không chơi đâu cả dù lúc trước anh nổi tiếng chơi bời, đánh nhau. Nói chung từ khi lấy vợ, anh đổi khác hoàn toàn” - Hường kể về người chồng đã mất. 2 tiếng xa nhau, 13 cuộc gọi nhỡ cho chồng và buổi tối định mệnh Đang sống trong những ngày hạnh phúc, có những lúc Hường cảm tưởng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này. Song hạnh phúc thật ngắn ngủi khi buổi tối định mệnh ấy đã nhanh chóng ập đến khiến Hường phải xa rời chồng mãi mãi. Hôm đó là ngày Chiến được lĩnh lương. Theo lệ thường, mọi người trong tổ của Chiến tổ chức đi ăn liên hoan. Bởi thế, 5 giờ chiều, Chiến gọi điện thông báo với vợ để đi liên hoan cùng tổ đến 7 giờ sẽ về. Và Hường đã đồng ý ngay lập tức. Đến 7 giờ tối chưa thấy Chiến về nên Hường có gọi điện cho chồng. Chiến vẫn nghe máy và nói đang ngồi cùng mọi người. Dù là qua điện thoại song Hường cũng thấy giọng của Chiến gần như đã say. Vì thế, Hường giục chồng về sớm thì Chiến nói một lúc nữa sẽ về ngay.
Đúng tối ấy thì trời đổ mưa to và nhiều sấm chớp. Hường ở nhà một mình với con mà rất sợ và lo cho chồng. Bố mẹ chồng Hường thì đi đám cưới nhà hàng xóm ngay gần đó: “Mình ôm con trong phòng mà sốt ruột lắm. Và mình đã gọi cho chồng. Nhưng mình gọi 1 cuộc, 2 cuộc… rồi 13 cuộc mà không thấy chồng trả lời. Mình giận lắm, tưởng chồng nói dối mình”. 15 phút sau thì Hường thấy số của chồng gọi lại. Hường nghe nhưng đó không phải là giọng nói của Chiến mà là của 1 người đàn ông khác. Người đó hỏi Hường có phải là vợ hay người yêu của số máy này không. Rồi người ấy nói, Chiến bị tai nạn tại đường gần khu công nghiệp và bảo Hường phải đến ngay. Người vợ trẻ nhớ lại buổi tối định mệnh ấy: “Nghe xong điện thoại, mình ôm con chạy ra cửa định lao ra ngõ gọi bố mẹ chồng thì cũng là lúc bố mẹ mình chạy vào nhà. Thì ra người đàn ông kia cũng vừa gọi cho họ. Mình chưa kịp nói gì thì bố chồng đã nói, ông biết rồi và bảo mình con ôm con vào nhà kẻo gió để bố mẹ đi. Mình ôm con vào nhà, và chỉ biết khóc. Rồi mọi người kéo nhau vào nhà mình hỏi thăm mỗi lúc một đông. Người thì nói chồng mình chết rồi. Người thì nói hay là nhầm tên. Rồi nhiều lắm những lời nói xung quanh việc chết chóc. Mình ôm con thật chặt và gào lên. Mình đau đớn như có ai đang bóp nghẹt cổ. Mình chỉ cầu mong đó không phải là sự thật”. Được một lúc thì bố mẹ chồng đưa chồng Hường về nhà. Bố chồng Hường chạy vào trước và nói mọi người phải đưa Hường và con lên gác. Dù được mấy người dìu lên gác để chủ ý không cho Hường nhìn thấy mặt Chiến, nhưng Hường vẫn cố nán lại và nhìn thấy chồng: “Mình nhìn thấy chồng mặc áo mưa của ai đó, đang nằm bất tỉnh trên giường của xe cứu thương. Cứ thế mọi người đang đưa anh vào nhà và không cho mình gần chồng. Chỉ lúc này mình mới tin anh đã rời bỏ mẹ con mình đi thật. Tại sao lại trớ trêu như vậy? Vợ chồng mình mới cưới nhau được 1 năm nửa tháng thôi. Con gái mình mới được 3,5 tháng. Mình phải sống sao đây?Mình tuyệt vọng thực sự". Người mẹ trẻ gắng gượng vượt qua nỗi đau mất chồng Sau ngày chồng mất, Hường lúc nào cũng buồn đau và tuyệt vọng. Hường không thiết ăn uống, suốt ngày chỉ biết khóc. Cả nhà bắt Hường phải ăn để còn lấy sữa cho con thơ bú. Những lúc như thế, Hường lại cố gắng nuốt mấy miếng cơm vì thương con. Cứ thế, mỗi lúc nhìn con, Hường lại khóc. Người Hường gầy rộc đi, có những lúc con Hường không đủ sữa mẹ phải ăn sữa ngoài. “Nhìn con khi ấy, mình thương con lắm. Con mình còn chưa biết nhận mặt bố mà đã mồ côi bố rồi. Bố mẹ chồng mình cũng suy sụp đi nhiều, nhất là mẹ chồng mình. Bà cứ nhìn di ảnh của anh là lại khóc. Mình thương bố mẹ mình lắm nhưng không biết phải giúp gì họ”. Những ngày đầy mất mát và buồn đau sau đó, nhà chồng càng yêu thương con dâu bất hạnh hơn. Họ coi Hường như con gái của mình và động viên Hường cố gắng. Nhiều lúc họ còn bảo, nếu 2-3 năm sau, có ai thương yêu thật lòng thì họ sẽ lo cho mình có hạnh phúc mới. Qua 100 ngày chồng mất, Hường xin bà và bố mẹ chồng cho 2 mẹ con về nhà ngoại chơi một thời gian. Thời gian về nhà bố mẹ đẻ, Hường cũng nguôi ngoai được phần nào nỗi đau vì hàng ngày không nhìn thấy di ảnh chồng.
Hiện Hường đang cố gắng làm để có 1 khoản tiền về nhà mở cửa hàng nhỏ và mở 1 tài khoản lo cho con gái sau này
Cuộc sống sau ngày mất chồng, Hường cứ sống trong sự đùm bọc yêu thương và quan tâm của mọi người. Sau đó, Hường xin đi làm cho khuây khỏa:“Lúc đi làm trở lại, mình gửi con về nhà ngoại vì bố mẹ chồng vẫn phải đi làm. Thỉnh thoảng ngày nghỉ, mình cho con về thăm ông bà. Những ngày rằm, mùng 1, mình lại về nhà chồng thắp hương tổ tiên và thắp hương cho chồng. Ông bà nội cũng thường xuống nhà ngoại thăm cháu liên tục”. Làm ở nhà được một năm thì Hường quyết định sang Nga làm. Lúc ấy, con gái Hường được 1,5 năm. Thấy Hường xin đi làm xa, bố mẹ 2 bên dù không muốn xa Hường nhưng cũng đồng ý vì muốn Hường đi xa cho nguôi ngoai nỗi đau. Lúc này, mẹ chồng Hường nghỉ việc chăm con cho Hường. “Ngày mình đi, nhìn con khóc mà thương và xót con lắm. Mình đứng bên cửa chỉ biết khóc nhìn bà nội dỗ cháu. Con mình đã mất đi tình thương của bố giờ mẹ lại phải đi xa. Song mình quyết đi vì muốn kiếm 1 số tiền để sau này lo cho 2 mẹ con trong lúc con mình còn nhỏ. Chứ con lớn, mình phải ở nhà để dạy dỗ con. Và mình đã sang Nga để làm may” - Hường nói. May sao, vừa đi được một thời gian, em chồng Hường cũng muốn sang làm cùng. Và Hường đã xin cho em sang cùng. Giờ 2 chị em Hường sống nơi đất khách nhưng yêu thương nhau như chị em ruột. Bố mẹ 2 bên ở nhà cũng đỡ lo cho Hường và hai chị em ở bên này cũng đỡ buồn. Hiện bé con nhà Hường ở nhà được ông bà nội chăm sóc rất cẩn thận nên Hường rất yên tâm. Bà mẹ trẻ mất chồng này là luôn mong bố mẹ 2 bên khỏe mạnh để làm điểm tựa cho Hường lúc yếu lòng: "Với riêng con gái, mình sẽ lo được cho con đầy đủ như những đứa trẻ khác. Mình sẽ cố gắng làm việc để kiếm 1 số tiền làm vốn mở 1 cửa hàng nhỏ và có thể mở 1 tài khoản lo cho con gái sau này” - Hường chia sẻ.

Anh và chị đến với nhau mặc kệ những lời mỉa mai từ bạn bè, dù gia đình chị không đồng ý.

Anh là một chàng trai vẻ ngoài khá bảnh bao, có học thức nhưng nhà nghèo. Đó là lý do khiến nhiều cô gái đi qua cuộc đời anh, dừng lại nơi anh vài tháng như dừng ở một trạm chờ xe buýt rồi quay đi. Họ khen anh đẹp, bảo anh chân thành nhưng rồi giá trị của tấm chân tình nơi anh không đủ níu họ lại.
Anh nghèo đâu phải tại anh không chăm chỉ, không lo làm ăn mà những đồng tiền anh làm ra đều đổ vào giường bệnh - nơi căn bệnh ung thư đang hành hạ mẹ anh từng phút, từng ngày.
Chị là một bác sĩ giỏi, tận tâm và xinh đẹp - một kiểu phụ nữ thành đạt, tài sắc vẹn toàn nhưng... chưa chồng. Người ta bảo, mấy cô gái như chị mà chưa chồng là vì họ quá kén chọn, quá khó khăn. Có lẽ, chị là một ngoại lệ.
Những ca cấp cứu, những cơn đau quằn quại, những tiếng rên rỉ của bệnh nhân, ống tiêm, thuốc, phòng mổ... kéo tuổi thanh xuân của chị đi lúc nào chị cũng không để ý. Thỉnh thoảng, ngồi uống nước với đám bạn, nghe họ kể về cơm nước, gia đình, chồng con, chị thoáng buồn nhưng rồi lại quên ngay vì công việc còn đang dang dở.
 
Cuối cùng thì tình yêu vẫn không có khoảng cách về tuổi tác (Ảnh minh họa)
Bố mẹ hối thúc chị đi coi mắt, tìm hết đám này đến đám kia, cuối cùng họ đâm ra chán nản vì cô con gái ham công tiếc việc. Hoặc cũng có thể những chàng trai gặp chị đều bị sự cuốn hút nơi chị hớp hồn nhưng sau ít tuần bị cho “leo cây” vài lần vì “bệnh nhân”, họ bỏ cuộc.


Rồi chị gặp anh trong bệnh viện. Anh thức đêm chăm mẹ, chị thức chăm bệnh nhân. Họ trao nhau sự quan tâm bằng những ánh mắt động viên, những cử chỉ khích lệ rồi yêu nhau lúc nào không hay. Anh thì một tiếng chị, hai tiếng chị, những lúc như vậy, chị chỉ nhìn anh bằng đôi mắt biết cười. Họ cứ yêu nhau âm thầm và im lặng như thế.
Đối với anh, chị đáng yêu, đáng tin và đáng được một người đàn ông tử tế chăm sóc. Ít nhất là người đó hơn anh. Đôi lúc, nhìn chị phờ phạc đi vì thức khuya, vì căng thẳng sau những ca phẫu thuật khiến anh chỉ muốn ôm chầm lấy chị và bảo chị hãy dựa vào anh một lúc. Nhưng lương tâm anh không cho phép. Anh không muốn làm chị khổ vì anh và hơn hết, anh sợ mình không đủ sức để che chở cho chị. Chị bao dung quá, chín chắn quá, chị bình dị và ân cần quá. Trong khi anh vẫn chỉ là một gã trai trẻ cài win, sửa máy tính dạo... Anh nghĩ mình không xứng với chị.
Còn chị, chị yêu anh ngay từ lần đầu gặp. Dáng anh chàng thư sinh lóng ngóng đút cho mẹ từng thìa cháo khiến chị cảm động. Chị càng thương anh nhiều hơn khi biết ban ngày anh đi làm, tối đến còn thức trông mẹ, sự sống của mẹ anh phải trông cậy vào những đồng tiền công anh kiếm được. Anh ân cần và ấm áp quá, dù chị biết những thứ đó anh chỉ dành cho mẹ.
Đi qua chiếc gương lớn trong phòng y tá, chị chợt dừng lại để ngắm kỹ gương mặt mình. Mắt chị đã có nhiều nếp nhăn, da mặt không còn căng hồng như trước, môi chị nhợt nhạt và mái tóc hình như đã có vài cọng muối tiêu. Chị khẽ thở dài. Chị hơn anh tới 6 tuổi, nếu chị yêu anh, bạn bè chị, bạn bè anh sẽ cười anh, chị sợ anh xấu hổ, chị sợ mình không giữ được anh và hơn hết, chị sợ anh từ chối chị.
Có lẽ họ sẽ chỉ đứng nhìn nhau như thế cho đến một ngày. Mẹ anh mất. Anh tựa vào vai chị, mặc những giọt nước mắt rơi.
Anh lặng lẽ thu xếp hết đồ đạc của mẹ ở bệnh viện, nơi đã từng là căn nhà thứ hai của mẹ con anh từ khi mẹ anh phát hiện ra bệnh tình. Mấy bệnh nhân ở các giường khác cũng đến chia buồn cùng anh. Anh không chào chị, anh muốn ra đi trong im lặng, anh không đủ can đảm để trả lời tiếng yêu chị dành cho anh vì anh biết, nếu gặp chị, anh sẽ đi lạc vào đôi mắt buồn của chị mất.
Sài Gòn cuối tháng 7, trời đang nắng, bỗng mây đen ùn ùn tới, rồi mưa ngay khiến con người không kịp trở tay. Ngồi trong văn phòng, anh lo lắng bấm số của vợ, bảo chị về thẳng nhà, anh sẽ đón con. Anh bây giờ làm nhân viên IT cho một công ty truyền thông, chị vẫn là bác sĩ. Thỉnh thoảng, nghe mấy người bạn đùa anh đi “máy bay bà già”, anh cười tươi mà rằng máy bay bà già đi chậm mà chắc, anh lấy vợ già vì anh sợ phải canh chừng mấy cô vợ trẻ.
Suy cho cùng, vợ nào cũng là vợ, đôi lúc có to tiếng cãi vã, đôi lúc nóng lên mà nặng nhẹ với nhau vài lời nhưng cuối cùng thì tình yêu vẫn không có khoảng cách về tuổi tác.
Anh và chị đến với nhau mặc kệ những lời mỉa mai từ bạn bè, dù gia đình chị không đồng ý, dù đôi lúc họ thấy tự ti, mặc cảm với người đối diện.
Đầu dây bên kia chị nhẹ nhàng một tiếng: “a-lô, anh à... ”
Hôm rời phòng bệnh, anh đã gặp "cô vợ già" của anh trước cổng ra vào bệnh viện.
Theo Nguyễn Quỳnh (Người lao động)

“Dù thật hay không thì cũng là một câu chuyện hay và cảm động. Nếu đúng thì là một sự thật đau lòng của tác giả, còn bịa thì cũng là một tài năng truyền tải thông điệp. Vậy nên các bạn đọc và cảm nhận thôi nhé! Đừng phân tích quá sâu rồi phán xét”. Đó là nhận xét của dân mạng về chuyện “Chồng ơi, bắt máy đi, vợ sắp phải đi rồi”.

Ảnh minh họa
Chỉ vì không bắt máy khi vợ gọi cho mình liên tục 16 cuộc lúc bị tai nạn giao thông và sắp qua đời mà người đàn ông phải sống trong nỗi ân hận suốt 7 năm trời.
Nội dung chuyện “Chồng ơi, bắt máy đi, vợ sắp phải đi rồi” như sau:
Mỗi lần được bạn bè, họ hàng giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ. Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi bước nữa.
Dường như nỗi đau từ cái chết của vợ vẫn chưa thôi rỉ máu trong trái tim anh. Ngày vợ mất, anh như hóa điên. Anh tự đổ lỗi cho mình trước cái chết của chị và có lẽ sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân.
Vợ anh mất bởi một vụ tai nạn giao thông, khi anh vẫn đang mê mải say sưa bên bàn nhậu với bạn hữu. Anh không gây ra cái chết cho chị. Đó là một tai nạn mà không ai ngờ tới nhưng anh không bao giờ có thể chấp nhận được việc mình đã không có mặt bên vợ trong những phút cuối cùng của cuộc đời chị, khi mà chị cần anh nhất. Anh vẫn còn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy.
7 năm qua, chưa một đêm nào anh ngủ ngon giấc. Cứ nhắm mắt lại là từng chi tiết lại hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một. Anh như thể đã sống lại đêm đó, rất nhiều lần, nhưng anh chẳng thể làm gì để thay đổi mọi việc, anh không thể làm vợ mình sống lại. Mỗi ngày qua đi là một ngày lương tâm anh bị dằn vặt, cắn rứt. Anh mắc kẹt trong nỗi đau của quá khứ mà không sao thoát ra được.
Thỉnh thoảng anh lại lấy ảnh chị ra ngắm nhìn, anh ngắm chị nhiều tới nỗi bức ảnh bạc cả màu. Trong ảnh, chị vẫn cười thật tươi, thật hiền từ. Rồi anh lại tự hỏi: “Ở trên trời, chị vui hay buồn? Chị có tha thứ cho anh không?” Nhưng anh thì không thể tha thứ cho mình. Từ ngày chị mất, anh không hề thay đổi bất cứ một vật dụng gì trong nhà, bởi mỗi đồ vật đều nhắc anh nhớ tới chị, như thể chị vẫn còn đâu đây. Và như thế, những ngày hạnh phúc của anh chị dường như vẫn còn rất mới.

Ảnh minh họa
Anh cứ tự ru ngủ mình trong một quá khứ mơ hồ để níu kéo hình bóng của chị. Chị là mối tình đầu của anh. Anh chị yêu nhau từ thời còn ngồi trên ghế phổ thông. Tình yêu của họ đã trải qua đủ mọi cung bậc của cảm xúc, cả ngọt ngào lẫn đắng cay. Chị đã chờ đợi anh đến khi anh tốt nghiệp Đại học, có việc làm ổn định rồi mới tiến tới hôn nhân. Dù tình yêu đã trải qua rất nhiều thử thách, những tưởng rằng đã đến lúc chín muồi, nhưng hôn nhân lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Những ngày đầu mới cưới, cũng như bao đôi uyên ương trẻ khác, đời sống của đôi vợ chồng trẻ rất mặn nồng, thắm thiết. Nhưng rồi, như một câu nói hài hước nhưng đầy triết lý: “Tình yêu là ánh sao trên trời, còn hôn nhân là cái hố mà khi mải ngắm sao người ta sa chân vào”, cuộc sống lứa đôi bắt đầu nảy sinh bao điều phiền nhiễu, rắc rối.
Hồi ấy, dù mới ra trường nhưng anh đã có một công việc khá tốt với mức lương mà nhiều người phải mơ ước. Anh thừa sức để lo cho gia đình một cuộc sống sung túc, đủ đầy. Bởi vậy mà anh đề nghị chị bỏ công việc kế toán với mức lương bèo bọt để ở nhà nghỉ ngơi, có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Vợ anh vốn là người quảng giao, chị không muốn nghỉ việc, nhưng để chiều lòng chồng, chị vẫn gật đầu đồng ý.
Bốn bức tường và công việc nội trợ ngày nào cũng như ngày nào nhanh chóng khiến chị thấy nhàm chán. Cả ngày, chị chẳng có thú vui gì khác ngoài việc ngóng chồng về. Anh trở thành mối quan tâm duy nhất của chị.
Nhưng chị lại không phải mối quan tâm duy nhất của anh. Ngoài vợ ra, anh còn bao nhiêu chuyện khác phải lo nghĩ. Anh còn công việc, còn sự nghiệp, còn bước đường thăng tiến. Anh không thể lúc nào cũng về nhà đúng giờ và không tỏ ra mỏi mệt. Anh không thể tối nào cũng ăn những bữa cơm chị nấu. Anh còn phải giao lưu, nhậu nhẹt với bạn bè, tiếp khách với cấp trên… Nhưng vợ anh thì không thể thông cảm điều ấy. Chị yêu và lo lắng cho anh rất nhiều. Chị sợ rằng anh uống rồi say xỉn, tự đi xe sẽ rất nguy hiểm. Chị sợ rượu bia nhiều sẽ làm hại sức khỏe của anh.
Bởi vậy mà mỗi khi anh về muộn, chị lại liên tục gọi điện hỏi han, nhắc nhở. Có nhiều lần, chị còn tới tận nơi anh đang uống rượu để chờ đưa anh về. Chị không ồn ào, chỉ nhẫn nại và kiên trì quan tâm anh, nhưng với anh, đó là cả một sự nhiễu nhương. Anh khó chịu vì sự chăm lo thái quá của vợ. Anh xấu hổ với bạn hữu khi được vợ đưa về. Những cuộc điện thoại của chị là sự quấy rối đối với anh. Anh cảm thấy mình mất tự do vì bị vợ “quản lý”. Giữa hai vợ chồng bắt đầu nảy ra những cuộc cãi cọ.
Anh chị cãi nhau ngày càng nhiều hơn. Chị giận dỗi, còn anh vẫn nhậu nhẹt như cũ. Dù biết rằng động cơ của vợ chỉ là tình yêu với mình, nhưng anh vẫn không thể gạt khỏi đầu những nỗi bực tức, khó chịu. Chán nản cảnh chồng vợ lạnh nhạt, anh càng đi nhiều hơn, mải miết hơn với những cuộc bia rượu. Anh biết rằng mỗi khi trở về, chờ đón anh sẽ là bộ mặt nhăn nhó và những lời nhiếc móc của vợ, dù rằng sau đó chị có chăm sóc anh chu đáo thế nào đi nữa, nhưng thái độ của chị vẫn luôn khiến anh cảm thấy nặng nề.
Anh chỉ ước gì chị niềm nở chào đón anh, nói với anh những lời yêu thương ngọt ngào, dịu dàng và trìu mến với anh như trước đây, nhưng chị đã không làm thế. Chị đã không hiểu được nỗi lòng của anh, cũng như anh đã không thấu hiểu cho chị. Khoảng cách giữa hai người cứ dần giãn ra trong khi tình yêu vẫn còn sâu đậm. Không ai cố gắng để nói với ai, họ chỉ âm thầm đau khổ.
Rồi vào cái đêm định mệnh ấy, anh ngồi nhậu với bạn như bao lần khác. Càng về khuya, cuộc rượu càng vào hồi rôm rả. Khi rượu đã ngà ngà, những người đàn ông mới nói đủ thứ trên trời, dưới bể, và chuyện gì cũng thật hấp dẫn, hay ho và có duyên cả. Bởi vậy, dù đồng hồ đã điểm sang ngày hôm sau, nhưng vẫn chẳng ai muốn bỏ cuộc vui. Và cũng như bao lần khác, máy điện thoại của anh rung lên bần bật bởi những cuộc điện thoại của vợ. Anh biết, nếu nhấc máy lên, như bao lần khác, anh sẽ nghe ở đầu dây bên kia những lời thúc giục, ca cẩm đến sốt ruột của chị. Bởi vậy, anh nhăn nhó chuyển máy sang chế độ im lặng rồi nhanh chóng đút lại chiếc điện thoại vào chỗ quen thuộc của nó trong túi quần. Anh vẫn say sưa nhậu tiếp với bạn, quyết không để những lời phàn nàn của vợ làm cuộc vui đứt quãng.Nhưng điện thoại không ngừng rung khiến cho anh cáu kỉnh, bực tức, lầm rầm chửi rủa, anh tắt máy. Thế là yên chuyện! Cuộc nhậu lại vào hồi say sưa, vui vẻ.
Nhưng ở đầu dây bên kia, vợ anh đang cố gọi cho anh bằng chút sức lực cuối cùng. Đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trong đầu chị chỉ có hình bóng của anh. Ước nguyện của chị chỉ là được nhìn thấy anh trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, được nói với anh một lời yêu thương cuối. Nhưng anh đã không bắt máy. Đáp lại chị chỉ có những tiếng tút dài vô cảm đến vô tận. Chị đã không gặp được anh. Chị đã đối diện với cái chết bằng sự cô đơn đến cùng cực. Chị đã ra đi vĩnh viễn.



Ảnh minh họa
Còn anh, sau cuộc nhậu trở về, anh đã say xỉn tới mức lăn ra ngủ khi vừa bước chân về tới nhà. Anh không còn đủ tỉnh táo để nhận ra sự vắng mặt của vợ. Nhưng giấc ngủ của anh nhanh chóng bị đánh thức bởi những tiếng gọi thất thanh của mẹ. Mẹ anh với vẻ mặt thất thần, đôi mắt sưng húp nhòa nước báo cho anh cái tin dữ: Vợ anh đã mất vì một vụ tai nạn giao thông. Cái tin vợ chết như một gáo nước buốt giá dội thẳng vào anh, làm tan hết hơi rượu. Anh sực tỉnh, hoảng hốt lao đi tìm vợ. Nhưng khi anh đến thì đã quá muộn. Chị nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân lạnh toát, sự sống đã rời bỏ chị, và anh tưởng rằng nó cũng đang rời bỏ anh.
Người ta kể lại rằng chị bị một tay tài xế ngủ gật đâm phải khi một mình ra đường giữa đêm. Anh quặn lòng khi biết khi ấy chị đang đi tìm anh. Thứ cuối cùng của chị người ta đưa cho anh là chiếc điện thoại xây xát. Họ bảo rằng khi xe cấp cứu đến, chị vẫn còn khá tỉnh táo, chị giữ chặt điện thoại trong tay và liên tục gọi, gọi đến khi chị ngất lịm và rơi vào hôn mê. Anh run rẩy cầm chiếc điện thoại của vợ, thấy trong đó có 16 cuộc gọi đến máy của anh và một tin nhắn còn chưa kịp gửi. Chị đã viết, vẻn vẹn rằng: “Em xin lỗi vì tất cả. Yêu anh”.
Chỉ vài chữ ấy thôi nhưng là tất cả sức lực còn lại của chị, anh biết điều ấy. 16 cuộc điện thoại của vợ, anh đã lạnh lùng không nghe một cuộc nào vì nghĩ rằng đó là chuyện nhảm nhí. Giờ đây, khi đứng trước di ảnh của chị, anh đau tới mức không thể rơi nổi nước mắt. Cả cuộc đời này, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho bản thân.